|
Những điều gì là quan trọng trong cuộc đời của bạn? Bạn đã bao giờ đặt ra mục đích của cuộc đời mình? Bài viết sau, trích từ an Quora's article bởi Yishan Wong có thể giúp bạn xem xét một vài vấn đề.
Dĩ nhiên, thời gian chính là tài nguyên quan trọng và quyết định nhất của bạn. 
Tôi đã mất một thời gian dài để dần nhận ra tất cả ý nghĩa của nó. Ở đây, có một vài khía cạnh cơ bản:
Thời gian là hạn chế, duy nhất và như nhau cho mỗi người.
Thời gian rất hạn chế:
Mỗi một con người chỉ có 24h một ngày. Nói chung, chúng ta có khoảng 70-80 năm để sống và làm việc. Chúng ta sử dụng một phần ba tổng thời gian đó để ngủ, và một phần ba để do các hoạt động duy trì cuộc sống. Chúng ta dành tới 2 thập kỉ đầu tiên để hoàn thiện về thể chất và tình cảm. Và 2 thập kỉ cuối cùng của cuộc đời để chống chọi với tuổi già và các vấn đề về sức khỏe.
Thời gian là duy nhất:
Không như những tài nguyên khác, bạn không thể kí gửi thời gian ở ngân hàng, chuyển nhượng, hoặc thu hồi một khi khi đã sử dụng.( tức là trái ngược hoàn toàn với tiền bạc, nhiên liệu và các loại hàng hóa thông thường). Thời gian luôn tiếp diễn, dù bạn có muốn hay không đi nữa, thì bạn phải ( hoặc có thể) quản lí thời gian cho các hoạt động của mình một cách liên tục.
Thời gian là như nhau cho mỗi người:
Trung bình, tuổi đời của người Mỹ là 77 năm, ( 61-93). Thời gian được phân phát công bằng dành cho mỗi người khi so sánh với việc phân phát tài nguyên giữa các quốc gia, sự giàu có giữa các gia đình , khi mà cả hai điều này có thể khác nhau bởi nhiều yếu tố vĩ mô.
Cũng có nghĩa là cũng như các tài nguyên khác, thời gian luôn được sử dụng trong việc thực hiện bất cứ hoạt động nào , các chiến lược nhằm tiết kiệm và tối ưu thời gian để thực hiện công việc (ví dụ: tốc độ) đặc biệt có giá trị. Có rất ít người được sinh ra mà có được sự ưu ái về thời gian hơn so với những người khác. Và chính vì thế, việc trao đôỉ liên quan đến hầu hết các tài nguyên (như tiền..) cho thời gian luôn là một ý tưởng tốt
Ví dụ: Bạn có nhiều việc rất quan trọng, mà thời gian của bạn thì hạn chế. Thay vì một mình làm hết, bạn có thể dùng tiền để thuê người làm nó. Như thế rõ ràng là bạn đã dùng tiền để đổi lại lấy thời gian.
Hãy để mắt đến thời gian của bạn( guard-your-time-jealously), và sử dụng nó cẩn thận cho những việc chính. Tương tự như vậy, việc đánh giá càng sớm càng tốt những việc chính ( điểm mốc) trong cuộc đời của bạn là việc làm quan trọng , bởi vì nếu bạn không biết cách ưu tiên những việc này, bạn sẽ phải hối tiếc và đau buồn khi về già bởi khoảng thời gian đã mất trong cuộc đời. Đừng căng thẳng.
( trích từ Quora @ Yishan Wong-
What are some important and generalizable life lessons?)
|
|
Last Updated on Wednesday, 24 August 2011 19:54 |
“Muốn đi lên công nghiệp hoá, Việt Nam không thể bỏ qua công nghiệp phụ trợ” – đó là những khẳng định của ông Sugiyama Hideji – Nguyên thứ trưởng Bộ Kinh tế, Thương mại và Công nghiệp Nhật Bản trong buổi tọa đàm “Chính sách công nghiệp và công nghiệp phụ trợ - Kinh nghiệm Nhật Bản và những vấn đề của Việt Nam” vừa diễn ra tại Hà Nội.
“Phụ” nhưng không phụ
Hiện nay, công nghiệp của Việt Nam phần lớn đang là những ngành công nghiệp gia công như dệt may, giày dép… và lắp ráp như ôtô, xe máy, thiết bị điện và điện tử… Tuy nhiên, chúng ta chủ yếu đang thực hiện ở khâu gia công, lắp ráp. Tỷ lệ cung ứng nguyên phụ liệu trong nước của một số ngành trọng điểm như ôtô là 20-30%, da giày, dệt may là trên 10%.... Điều này dẫn đến hệ quả là là giá trị gia tăng thấp, năng lực cạnh tranh của DN kém… Theo ông Trương Đình Tuyển – nguyên Bộ trưởng Bộ Thương mại Việt Nam: “Nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng này là do công nghiệp hỗ trợ của Việt Nam chưa phát triển”.
Theo dẫn giải của các chuyên gia Nhật Bản, nhiều thương hiệu lớn của Nhật Bản trên thế giới như Panasonic, Honda cũng bắt đầu xây dựng thương hiệu của mình nhờ việc phát triển những ngành công nghiệp phụ trợ như bóng điện xoay, động cơ của xe đạp điện… Ông Sugiyama Hideji khẳng định: "Gọi là công nghiệp phụ trợ nhưng những ngành này không "phụ" chút nào mà nó có vai trò vô cùng quan trọng trong việc phát triển công nghiệp". Lấy ví dụ như để sản xuất và lắp ráp một chiếc ôtô cần hàng nghìn bộ phận và linh kiện. Sản xuất ốc vít cho ôtô – mới nghe tưởng như một khâu rất nhỏ. Tuy nhiên, đó lại là một lĩnh vực đầy tiềm năng, bởi đây là một bộ phận không thể thiếu để sản xuất một chiếc ôtô hoàn chỉnh. Với hàng trăm con ốc vít cho 1 chiếc ôtô – không ai có thể phủ nhận rằng đây là một ngành mang lại lợi nhuận và có thể chú trọng đầu tư phát triển.
Bên cạnh đó, nền công nghiệp của nước ta còn khá manh mún và nhỏ bé. Ông Trương Đình Tuyển nhận định: "Với tình trạng phải nhập khẩu linh kiện, phụ tùng cho sản xuất công nghiệp như hiện nay thì nguy cơ các DN lắp ráp và sản xuất sản phẩm cuối cùng có thể rút khỏi Việt Nam do không tìm được nguồn cung cấp linh kiện, phụ tùng tại chỗ, nhất là khi sức ép về chi phí tiền lương tăng lên. Cho nên, cần phải nhanh chóng phát triển công nghiệp phụ trợ"./.
Kinh nghiệm của Nhật Bản – bài học cho Việt Nam
Theo đánh giá của nhiều chuyên gia tại buổi tọa đàm, Việt Nam có tiềm năng rất lớn để phát triển những ngành công nghiệp phụ trợ, đặc biệt là các ngành có tiềm năng xuất khẩu cũng như có chỗ đứng khi mức sống của người dân tăng lên như hóa dầu, chế biến nông sản xuất khẩu, kinh tế biển, công nghệ thông tin, ôtô… Và để phát triển công nghiệp phụ trợ, Việt Nam cần một lộ trình và cần phát triển 4 yếu tố quan trọng là nguồn nhân lực, công nghệ, tài chính và hệ thống phân phối.
Để phát triển được 4 yếu tố này, theo ông Yonemura Noriyuki, nguyên Chủ tịch Hiệp hội Tư vấn quản lý Doanh nghiệp nhỏ và vừa Nhật Bảncho biết: "Đối sách cho giải quyết những vấn đề này là phải nhanh chóng chỉ ra các ngành cần phát triển và đưa ra các biện pháp để thúc đẩy phát triển". Cụ thể, đối với vấn đề vốn, Việt Nam có thể sử dụng nguồn vốn vay ưu đãi để xây dựng một quỹ tài chính đảm bảo cho việc phát triển công nghiệp phụ trợ của những ngành đã được chỉ định. Việc chỉ định các ngành cần phát triển là việc chỉ rõ các phạm vi ưu tiên để có nguồn ngân sách cụ thể, minh bạch. Minh bạch được khâu này cũng sẽ giúp các DN thu hút đầu tư.
Bên cạnh đó, việc tăng nhu cầu nội địa là một trong những việc quan trọng nhất nhằm đẩy mạnh phát triển công nghiệp phụ trợ. Tuy nhiên, để đảm bảo có thể thu được lợi nhuận cao nhất cũng như xây dựng được một thị trường nội địa phát triển thì cần quan tâm đến hệ thống phân phối. Hệ thống phân phối có thể cung cấp đầy đủ, dễ dàng những nhu cầu về linh kiện cho những DN có nhu cầu sẽ góp phần thúc đẩy phát triển công nghiệp phụ trợ.
Nhân lực là vấn đề sống còn cho phát triển bất cứ một ngành nào, vì vậy để phát triển công nghiệp phụ trợ, cần phải xây dựng được một đội ngũ kỹ sư lành nghề, có khả năng sản xuất nguyên phụ liệu hoặc nghiên cứu công nghệ để đưa công nghiệp phụ trợ phát triển. Kinh nghiệm của Nhật Bản cho Việt Nam trong vấn đề này là áp dụng những biện pháp khuyến khích đào tạo và học tập ngành công nghiệp phụ trợ như đưa ra những chính sách khen thưởng, chứng chỉ cho các cá nhân có quá trình học tập tốt, có tay nghề cao. Chứng chỉ này sẽ giúp công nhân, kỹ sư được nâng lương hoặc nâng cao vị trí trong công ty.
Riêng với yếu tố công nghệ, vai trò của Chính phủ trong việc vấn đề này là yếu tố quan trọng. Để có được công nghệ hàng đầu thế giới như hiện nay, Nhật Bản đã phải đặt ra mục tiêu, ngân sách để phát triển công nghiệp hỗ trợ cho từng ngành.
Nhìn xa hơn, đối sách trung hạn cho nhiều năm nữa, theo kinh nghiệm từ Nhật Bản là Việt Nam cần xây dựng Luật phát triển công nghiệp cơ khí, công nghiệp điện tử… để đưa ra các biện pháp tổng hợp, có hệ thống và quy trình cụ thể như phát triển kỹ thuật, đào tạo nhân lực, hỗ trợ tài chính, bảo đảm vị trí, khai thác thị trường… Ông Yonemura Noriyuki khẳng định: "Nhật Bản có kinh nghiệm, chuyên gia giỏi và sẵn sàng giúp đỡ Việt Nam trong việc phát triển các yếu tố này"./.
Nguồn: Ven.vn
|
|
Nếu so sánh giữa tất cả các kỹ năng quản lý thì có lẽ kỹ năng đánh giá nhân viên là khó nhất. Tuy nhiên, đây lại là công việc rất quan trọng trong công tác quản trị nhân sự. Người đứng đầu doanh nghiệp dù có xuất sắc đến đâu nhưng nếu không có những đồng sự giỏi sẽ khó mà thực hiện được các chiến lược, chiến thuật để đạt được mục tiêu của doanh nghiệp. Đánh giá đúng nhân viên sẽ giúp lãnh đạo đặt cấp dưới vào đúng vị trí, giao việc đúng với khả năng. Ngược lại, khi cấp dưới được cấp trên đánh giá đúng năng lực, đó là cách động viên họ tốt nhất. Gặp gỡ, trao đổi, động viên nhân viên là những việc mà nhà quản lý nên thường xuyên quan tâm

Cần có tiêu chí đánh giá rõ ràng
Cho dù áp dụng bất cứ phương pháp đánh giá nào, nhà quản lý cũng nên có các tiêu chí đánh giá nhân viên. Các tiêu chí này cần rõ ràng và quan trọng nhất là phải đo lường được, tránh đưa ra các tiêu chí “chung chung” dẫn tới sự hiểu lầm của cấp dưới.Tiêu chí đánh giá phải gắn liền với nhiệm vụ được giao thực hiện và mục tiêu mà tổ chức mong muốn đạt tới. Các tiêu chí phải được đưa ra từ đầu kỳ đánh giá để nhân viên hiểu các yêu cầu và sự mong đợi của người quản lý đối với mình. Nhà quản lý không nên thay đổi các yêu cầu của mình đối với nhân viên khi bắt đầu tiến hành đánh giá vì khi đó nhân viên sẽ không có cơ hội để điều chỉnh bản thân.
Tuy vậy, để tạo sự “mới mẻ” và “thách thức” cho nhân viên, nhà quản lý đôi lúc cũng cần điều chỉnh tiêu chí đánh giá và phải thông báo từ sớm cho nhân viên biết. Nội dung của các thay đổi này có thể nhắm tới mục đích khắc phục các điểm yếu của tổ chức. Chẳng hạn như doanh số bán hàng, độ lớn của thị trường đối với nhân viên tiếp thị, kinh doanh; hoặc số thư khen, những lời phàn nàn từ khách hàng để đánh giá đối với nhân viên cung ứng dịch vụ...
Khoảng cách giữa nhận xét của cấp trên với ý kiến cấp dưới
Rất thường xảy ra sự khác biệt giữa đánh giá của cấp trên về cấp dưới so với kết quả tự nhận xét của cấp dưới về bản thân. Khoảng cách này nếu không được xóa bỏ sẽ là rào cản lớn trong việc đánh giá nhân viên, đôi khi gây ra sự bất mãn dẫn tới việc nhân viên rời bỏ tổ chức vì cho rằng “sếp không hiểu mình”. Để khắc phục trở ngại này, nhà quản lý phải dành thời gian theo dõi hoạt động của nhân viên dưới quyền. Một khi đã nắm vững các việc nhân viên đã làm tốt và cả những việc chưa tốt, nhà quản lý sẽ có những đánh giá khiến nhân viên “tâm phục khẩu phục”.
Tuy nhiên, đối với các sai sót của nhân viên, nhà quản lý nên nhắc nhở ngay khi phát hiện để nhân viên nhận thấy và tránh các sai sót tương tự tiếp diễn. Đừng làm nhân viên ngạc nhiên khi họ bất ngờ nhận được “một giỏ” nhận xét về các sai sót đúng vào lúc cấp trên đánh giá. Nhà quản lý phải cho nhân viên hiểu rằng để rèn luyện được bản thân là cả một quá trình lâu dài, đòi hỏi sự nỗ lực bền vững. Nó được ví như việc leo lên tòa nhà cao, chúng ta phải đi qua nhiều bậc thang chứ không thể nhảy trực tiếp từ tầng này lên tầng khác.
Kéo lên hay thả xuống?
Đến đây thì một câu hỏi khác được đặt ra: nhà quản lý phải làm gì khi nhân viên chỉ hoàn thành gần hết các chỉ tiêu đã đặt ra? Hãy thử tưởng tượng hình ảnh cấp trên là người đứng trên đỉnh dốc còn cấp dưới là người đang gắng sức leo dốc, nhưng khi chỉ còn một bước nữa tới đỉnh dốc thì đã kiệt sức.
Trong tình huống đó, nhà quản lý sẽ có hai lựa chọn. Phương án thứ nhất là để nhân viên rơi tự do xuống chân dốc. Phương án thứ hai là ra tay kéo nhân viên lên đến đỉnh. Vấn đề đặt ra ở đây là khi nào thì nhà quản lý nên để nhân viên trở lại từ đầu quá trình phấn đấu, khi nào thì “nâng” cho nhân viên đạt mức cao hơn? Nếu qua quá trình theo dõi nhà quản lý biết được sự nỗ lực phấn đấu của nhân viên đã nhiều lần gần chạm đến đích và kết quả lần sau luôn cao hơn lần trước, trong trường hợp này nên chọn phương án thứ hai. Cần hiểu được tâm lý nhân viên là nếu quá trình phấn đấu kéo quá dài mà không có sự động viên kịp thời của cấp trên, họ sẽ nản lòng, không còn động lực tiếp tục phấn đấu.
Tuy nhiên, nhà quản lý cũng cần thông tin kịp thời cho nhân viên đó biết mức độ họ hoàn thành các tiêu chí và nhấn mạnh rằng nếu tiếp tục thể hiện như hiện tại sẽ không được đánh giá cao trong kỳ tới. Ngược lại, đối với nhân viên lần đầu gần đạt được các tiêu chí đánh giá, nhà quản lý nên sử dụng phương án thứ nhất nhằm tạo thách thức để họ cố gắng đạt kết quả tốt hơn cho kỳ đánh giá kế tiếp. Sử dụng lựa chọn nào cho phù hợp với từng tình huống cụ thể để đạt được hiệu quả khi đánh giá nhân viên không chỉ thể hiện kỹ năng quản lý mà còn thể hiện nghệ thuật lãnh đạo.
Đối thoại với nhân viên
Nhiều nhà quản lý thường tỏ ra không thích đối thoại trực tiếp với nhân viên vì lý do thiếu thời gian hoặc những lý do khác. Tuy nhiên, đây lại là việc tối quan trọng, vì thông qua đối thoại trực tiếp, nhà quản lý mới đưa được các thông điệp của tổ chức và cá nhân nhà quản lý tới nhân viên một cách hữu hiệu. Gặp gỡ, trao đổi với nhân viên sẽ giúp nhà quản lý có cách nhìn toàn diện về các mối quan hệ trong doanh nghiệp, từ đó có các quyết định hợp lý nhằm giải quyết các mâu thuẫn, tạo tính kết dính giữa các cá nhân trong tổ chức. Lắng nghe ý kiến của nhân viên, để họ cùng tham gia vào công tác quản lý của doanh nghiệp hoàn toàn không làm giảm uy tín của nhà quản lý mà trái lại sẽ làm nhân viên cảm thấy yên tâm, kính phục cấp trên của mình hơn.
Cái tâm của nhà quản lý
Nhà quản lý không cần phải có kiến thức và trình độ xuất sắc vẫn có thể thành công trong công việc, nếu có tâm trong việc đánh giá và sử dụng người. Trung thực, thẳng thắn, công bằng và quan tâm tới yếu tố con người thể hiện cái tâm của nhà quản lý giỏi. Điều dễ hiểu là về mặt cá nhân, nhà quản lý có thể có thiện cảm với nhân viên này nhiều hơn nhân viên khác, nhưng trong tổ chức nhà quản lý phải tỏ ra không thiên vị và quan tâm tới tất cả các thành viên trong tổ chức của mình. Việc khen, chê rõ ràng sẽ tạo động lực làm việc hứng thú cho nhân viên, kích thích họ sáng tạo đem lại nhiều lợi ích cho doanh nghiệp.
(Theo TBKTSG)
|
|
Last Updated on Friday, 08 July 2011 01:12 |
Nhân viên cần ý thức và phát huy những giá trị văn hóa cốt lõi của Cty. Nhân viên cần hiểu rằng những thói quen xấu, đi ngược lại với các giá trị cốt lõi này, có thể gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự thành công của Cty trong thời gian dài.
1. Tinh Thần Học Hỏi và Cầu Tiến
- Luôn có tinh thần học hỏi và không ngừng cải tiến những gì đã có. Nếu bạn không cố gắng cải thiện bản thân, bạn đang phung phí thời gian của chính mình.
- Không ngại thay đổi.
2. Dân Chủ
Quản lý (và nhân viên nói chung) cần phải lắng nghe các đóng góp của nhân viên cấp dưới (hoặc đồng nghiệp), dù đúng hay sai; và cần trao đổi hoặc giải thích lại nếu có thời gian. [1]
Trích Voltaire (một triết gia nổi tiếng người Pháp):
“Tôi không đồng ý với những gì cậu nói, nhưng tôi sẽ bảo vệ đến cùng quyền được nói của cậu.”
3. Tôn trọng đồng nghiệp và đối tác
- Tắt chuông điện thoại khi tham gia họp.

- Không nghe điện thoại trong khi đang thảo luận nghiêm túc với đồng nghiệp hoặc đối tác.
4. Tích cực đặt câu hỏi
Nếu chưa hiểu một vấn đề gì đó, hãy trao đổi với đồng nghiệp và sếp của mình
Trích từ Shu-Eesugi@Quora:
Khi bạn học một điều gì đó từ việc nói chuyện với bạn bè , bạn sẽ nhớ các câu trả lời nhanh hơn. Khi tôi còn học phổ thông, tôi thường quên những gì tôi đã học (oops), nhưng thật sự tôi lại nhớ những cuộc trao đổi giữa tôi với các bạn trong lớp hoặc với các thầy cô giáo. Bạn có thể học nhanh hơn bằng cách nói chuyện với mọi người về
Tuy nhiên, luôn nghiên cứu kỹ vấn đề trước khi đặt câu hỏi vì như thế bạn sẽ thực sự hiểu và nhớ lâu hơn.
[1]Tuy nhiên, nhân viên cấp dưới cũng cần phải tôn trọng quản lý của mình.
|
|
Last Updated on Sunday, 05 June 2011 12:09 |
|
Bạn có một công việc mới, tại một công ty mới, và với những người bạn-đồng nghiệp mới. Bạn sẽ có thể mất thời gian để bắt đầu làm quen với môi trường và con người ở đấy. Điều gì giúp bạn có thể tồn tại và phát huy khả năng của mình trong một môi trường áp lực và cạnh tranh ở đây?
Tất cả mọi người đều là những người chưa-có-kinh-nghiệm (novice) lúc đầu. Bạn chỉ có thể học hỏi và tiến bộ theo thời gian. Nhưng có một điểm khác biệt ở đây là, một vài người bám trụ được một cách khó khăn, nhưng những thử thách đã giúp họ tiến bộ một cách nhanh chóng( level-up faster).
Vậy giải pháp ở đây là gì?
Sho-Uesugi, chuyên gia thiết kế sản phẩm tại công ty Quora, có thể chia sẻ với bạn những kinh nghiệm và suy nghĩ. Đây cũng là một trong những điều đang được khuyến khích tại Phước Hưng.
Luôn luôn đặt vấn đề với những câu hỏi
@Sho-Uesugi: Tôi có thể nhận ra rằng, khi bạn học một điều gì đó từ việc nói chuyện với bạn bè , bạn sẽ nhớ các câu trả lời nhanh hơn. Khi tôi còn học phổ thông, tôi thường quên những gì tôi đã học (oops), nhưng thật sự tôi lại nhớ những cuộc trao đổi giữa tôi với các bạn trong lớp hoặc với các thầy cô giáo. Bạn có thể học nhanh hơn bằng cách nói chuyện với mọi người về nó.
Tôi đã từng nhút nhát và lo lắng khi trở nên "khớp" so với các đồng nghiệp (và hiển nhiên, lúc đầu, làm việc tại Phước Hưng, bạn cũng có thể có cảm giác đó). Nhưng tại Quora, tôi có thể xông xáo đặt ra nhiều câu hỏi cho các đồng nghiệp.
Hãy tập trung vào những mục tiêu nhỏ nhất có thể thực hiện được
Khi bạn cố gắng cải thiện nhiều thứ cùng một lúc, thì đây là điều khó khăn nếu bạn đang nổ lực. Lời khuyên đó là: Hãy thu hẹp phạm vi tập trung của bạn.
Khi đó, vấn đề của bạn trở nên đơn giản và dễ xác định khả năng thành công/ thất bại hơn.
Điều này cũng có nghĩa là bạn nên giảm bớt sự xao lãng. Ví dụ, tôi thường hay đọc tin tức bằng Google Reader (một ứng dụng web cho phép lấy tin theo nguồn RSS). Tôi đã theo dõi tin tức và blog từ hơn 200 người trên twitter . Nhưng tôi nhận ra rằng những gì mình học được từ những RSS feed và tweet là vô chừng, và tôi xem xét đã mất bao nhiêu thời gian để đọc chúng. Vì vậy tôi đã quyết định ngừng nhận tin tức từ các chương trình nhận tin qua RSS và giảm số lượng theo dõi blog và tin từ Twitter xuống còn 2 người (từ 100 xuống còn 2) hiện tại. Tôi cũng ngừng việc chat chit với bạn bè ( trên Yahoo, Skype..). Chat thật sự tốn quá nhiều thời gian và gây xao lãng. Nếu thực sự cần thiết, tôi chỉ dùng Facebook.
Cuối cùng,
Khi bạn còn trẻ, và bạn chưa có gì để mất, nếu bạn đang không cố gắng cải thiện bản thân và đặt ra mục tiêu cho mình, bạn đang rất phung phí thời gian. Nếu bạn nhận ra rằng việc thay đổi của mình quá chậm, thì có thể bạn đã đi sai hướng, và nên cân nhắc đi theo một hướng khác có thể.
Tương tự như ở Quora, Môi trường làm việc tại Phước Hưng cũng giống như thế này: mọi người hăm hở làm việc, học hỏi và cố gắng cải thiện bản thân. Nếu bạn là một trong những người thích thú với việc đón nhận những cơ hội và thử thách, mới mẻ hơn những gì bạn đang làm, hãy nói chuyện với chúng tôi. Chúng tôi sẽ tuyển dụng các bạn ( ghé thăm trang tuyển dụng ở Phước Hưng: http://www.phuochung.com/jobs)
(lược trích từ Quora by Shu Uesugi)
|
|
Last Updated on Monday, 11 April 2011 13:05 |
|

Do we hire programmers? That may sound strange for a furniture company but yes, we do hire programmers. No, we want to hire top programmers. Not surprised yet? Our programmers code mostly in .... Excel (or Google Spreadsheet).
If you can explain the following formula, shoot us your CV.
= Concatenate( ArrayFormula( Split( ArrayFormula( Concatenate( if(transpose(split(C7,";"))=transpose('Tổ SX'!A$3:A),transpose('Tổ SX'!B$3:B),"")&char(9) ) ), char(9) ) & "; " ) )
|
|
Last Updated on Tuesday, 22 March 2011 23:05 |
Tại sao thanh thiếu niên ta phải chịu thiệt thòi lớn như vây ? Tại sao đã 36 năm ròng rã từ ngày thống nhất đất nước mà giáo dục đến nông nỗi này ?
Hiển nhiên có nhiều nguyên nhân nhưng điều dễ thấy nhất là một đất nước mà người dân tin rằng “cái gì tiền không làm được thì nhiều tiền sẽ làm được” -- một đất nước như thế thì giáo dục tụt hậu là tất yếu. Suy cho cùng sự nghiệp chấn hưng giáo dục tuỳ thuộc quyết định vào cuộc đấu tranh chống tham nhũng. Chừng nào tham nhũng còn nặng thì dối trá, lừa đảo còn phổ biến khắp hang cùng ngõ hẻm, làm sao giáo dục có thể trung thực, lành mạnh được, nói chi đến hiện đại. Chống tiêu cực trong thi cử, chống bệnh thành tích ư ? thì đó, năm đầu làm nghiêm thì hàng loạt thí sinh trượt, năm sau bắt đầu dễ dãi thì tỉ lệ thi đỗ tăng, năm sau nới rộng nữa thì đạt tỉ lệ thi đỗ cao ngất ngưỡng như ban đầu, thế là chứng minh chất lượng giáo dục đã đựơc nâng cao, giáo dục đã đạt siêu thành tích. Còn mua bằng, bán điểm, chạy trường, chạy dự án, chạy chức, thứ gì cũng chạy được, chạy bằng chân, bằng đầu, bằng vốn tự có, hay gì gì đó thì đố ai biết qui mô đến đâu. Có điều chắc chắn là những chuyện tiêu cực trong giáo dục và kèm theo đó, bạo lực học đường chưa hề giảm mà có phần phát triển bạo liệt tinh vi hơn, có nguy cở trở thành một nét văn hoá tiêu biểu của xã hội ta hiện nay.
|
|
Last Updated on Monday, 21 March 2011 08:01 |
|
Read more...
|
|
|